Có một chút công việc liên quan đến cồn nên tôi book grab đến điểm hẹn. Dù thời tiết ngày hôm qua đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng cái khói bụi, khói xe và nhúc nhích người vẫn làm cho Hà Nội nóng nực đến mệt người.
Xe đến, theo thói quen, tôi lên ghế sau và mở lời chào tài xế.
– Anh đến Bia Hải Xồm Lê Trọng Tấn đúng không ạ? – giọng của tài xế vang lên.
Tôi bất chợt giật mình, giọng nói này quen quen. Hình như đó là giọng của một anh đồng nghiệp, đúng hơn thì anh từng là sếp mình ở cơ quan cũ.
– Ơ, anh M, anh M à? Tôi hỏi
Lúc này người tài xế quay người lại, nhận ra tôi. Đúng là anh ấy, một nhà báo kì cựu, anh từng là Thư ký tòa soạn ở cơ quan cũ của tôi hồi năm 2019.
Thế là sau đó, cả quãng đường, 2 anh em trò chuyện với nhau về cuộc sống, gia đình, con cái và nói chuyện về Dự án Sông Hồng mà Hà Nội đang gấp rút thực hiện. Tôi không dám hỏi, dù thực lòng rất muốn biết tại sao anh lại đi lái xe cho grab.

Hình như hiểu được nỗi bận tâm của tôi, anh chậm rãi kể:
– Anh nghỉ nghề rồi em ạ, nghỉ từ 2024 cơ. Báo chí giờ khó sống quá, những thằng già như bọn anh thì lại càng khó. Giờ người ta có đọc báo mấy nữa đâu, tin tức từ nóng hay lạnh, cứ lên facebook với tiktok là có cả rồi. Giờ phóng viên đưa tin, có khi còn đang biên tập bài, có khi còn chưa kịp nghĩ ra cái title thì tin đã tràn nan khắp cõi mạng rồi. Đến khi bài mình được duyệt, đăng lên thì đã thành… tin cũ (🥲)
Đáp lại lời anh, tôi chỉ khẽ “Vâng” một tiếng để đồng tình với anh về thực trạng. Anh lại tiếp:
– Mịa nhà nó, nghĩ cũng hèn chú ạ. Bao nhiêu năm đèn sách, bao nhiêu năm ngụp lặn vật lộn với nghề. Thế mà cuối cùng, đùng một cái lại trở thành cái thằng lái xe công nghệ. Nhưng biết sao được, mình vẫn phải nuôi vợ nuôi con, đành cất cái thẻ nhà báo đi, lôi cái bằng lái xe ra để kiếm sống qua ngày chú ạ.
Tôi buột miệng nói: – Hay là anh quay lại nghề đi, về cơ quan em làm việc đi, cũng đang tuyển dụng đấy anh.
Nghe thế, ông anh cười giòn, rồi nói:
– Thôi chú ạ, quay lại cũng có trụ được với nghề đâu. Nói thật, anh cho vợ con về quê hết rồi, mình anh ở trên này chạy xe kiếm đồng gửi về nuôi các cháu. Giờ mà đi làm báo nữa, thì chắc chết đói. À thế chú giờ lương có được cao không? có kiếm được không?
Tôi thật thà nói:
– Em làm cho vui thôi, lỡ đam mê với cái nghề rồi nên bám nghề cho nó thỏa cái nghiệp viết lách thôi anh, chứ anh biết thừa là lương lậu nhuận bút bây giờ chỉ đủ tiền xăng xe thôi mà.
Ông anh cười, nói:
– Đủ đổ xăng còn may, thế chú sống bằng cách gì? có làm thêm gì không?
Tôi đáp:
– Gần 5 năm nay, em có sống bằng nghề báo đâu anh. Em còn phải mang tiền nhà đi làm báo mà. Nhưng cũng may là em có duyên với các doanh nghiệp nên bây giờ ăn với cố vấn khủng hoảng truyền thông là chính. À, thế anh còn giữ thẻ Nhà báo không?
Ông anh cười ha hả, nói:
– Có, vẫn giữ. Xin nghỉ cơ quan gần 2 năm nay rồi, họ yêu cầu mang thẻ NB lên nộp mà anh bận quá, chưa có thời gian đến. Mà cũng kệ, chắc anh giữ cái thẻ làm kỉ niệm em ạ. Thỉnh thoảng mang ra ngắm để biết rằng mình đã từng là 1 nhà báo. Mịa, nhà báo mà giờ phải đi chạy grab, nhục quá em ạ 😭
Nghe anh nói, tôi tự dưng không còn biết nói gì. Nghĩ thương anh, nghĩ thương mình, rồi thương cả cái nghề nữa. Nhưng biết sao được, nghề nào mà chẳng có thăng trầm và những đổi thay. Nhìn anh lái xe, cần thận và tỉ mỉ, tôi lại nhớ đến những loạt phóng sự điều tra cát tặc trên sông Lô mà ngày xưa anh ấy từng “làm mưa làm gió”. Giờ thì…
Xe đến nơi, tôi vào bàn nhậu với những người bạn, anh quay xe đi để đón khách mới. Tự nhiên thấy bia Hải Xồm hôm nay đắng và khó uống đến lạ…
Bản quyền bài viết: NB XUÂN THỜI
Người kể chuyện Khủng hoảng truyền thông
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |






