VIẾT CHO EM…! – Thơ Xuân Thời


(Em ạ!):
Có thể rằng khi mình xa nhau
Là nỗi đau không cần thể xác
Cũng có thể là một canh bạc
Phần thắng chẳng thuộc về chúng ta!

(Nhưng…):
Cứ bên nhau chung một mái nhà
Rồi giả vờ chính mình thật vội
Có hay chăng là kẻ mang tội
Khi dối đời hạnh phúc giả danh

(Xin lỗi, nhưng…)
Tìm đâu ra hi vọng màu xanh
Thiệp cưới cũng không còn hồng nữa
Trái tim yêu chỉ còn non nửa
Day dứt nhau hai tiếng ” tình người”

(Anh biết…):
Đã gắng lòng cố lắm người ơi
Không tin rằng số đời nghiệt ngã
Dẫu khó nhọc gian truân vất vả
Vẫn đi về chắt lọc yêu thương

(Cũng thế…):
Anh dặn lòng cố hết con đường
Thôi thì kệ yêu thương chia nửa
Cũng quên đi, chẳng hi vọng nữa
Âu cũng đành cứ thế mà thôi

(Chúng ta giống nhau…):
Nỗi băn khoăn day dứt trong đời
Sợ sau này mồ côi ly biệt
Rồi khi ấy nỗi buồn nào xiết
Con chúng mình vắng mẹ hoặc cha

(Và nữa…):
Mình tìm cách hàn gắn đôi ta
Mọi sai lầm đong đầy tha thứ
Nhưng yêu thương chân tình thực sự
Thêm mỗi ngày càng lại thêm xa

(Có lẽ nào…):
Đã đến lúc dừng bước đôi ta
Liệu có vội hay là đang muộn
Ngày hạnh phúc chỉ là ảo tưởng
Hay sự thật vô hình em ơi!

– Xuân Thời –
(Bài thơ đầu tiên anh viết cho em…)
– Bệnh viện SG-NĐ 02h45′ ngày 30.06.2014-


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!