VÔ ĐỀ (05) – Thơ Xuân Thời


Thôi nào hãy nín đi em
Em đừng khóc nữa trăng đêm thêm buồn
Duyên tình gánh gẫy giữa đường
Anh không muốn trách bởi thương thật nhiều.

Cuộc đời chẳng đáng bao nhiêu
Quên đi em nhé những điều xót xa
Em về sống với người ta
Bởi rằng duyên phận không là của nhau.

Anh không trách cứ em đâu
Vì anh là kẻ đến sau thôi mà
Em giờ trả hiếu mẹ cha
Xuôi theo xắp đặt cũng là phải thôi.

Thôi đành hoa rụng nước trôi
Thôi đành tiễn biệt người ơi thôi đành
Hò ơi! Cây lá còn xanh
Chiều nay vĩnh biệt tình anh với người!

– Xuân Thời – 07.04.2014 –


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!