
Ta cố mình vén một khoảng trời xưa
Khoảng kí ức ùa về trong giá lạnh
Để nức nở lục tìm trong duyên phận
Trách kẻ vô tình cho nỗi đắng mình ta
Em đã đi rồi tôi nhận lấy xót xa
Gói gém lại những ngày xưa tình ái
Lời thề xưa người cũng buông để lại
Em khoác lên mình áo cưới cô dâu
Những ân tình sẽ theo gió về đâu
Giữa ngày đông đời nghiêng mình rớt lá
Bến đò ngang bóng thuyền hoa nghiêng ngả
Nước chia dòng về bến ấy trăm năm
Tôi tìm vần viết nỗi nhớ thương mong
Một lời cuối gửi cho người tình phụ
Rồi khép lại quên đi khoảng trời cũ
Bỗng thấy tim mình xé nát một hồn thơ!
– Thiên Thảo 31.12.2014 –
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |






