
Trái tim nào cứ khập khiễng chênh vênh
Rồi co thắt giữa hai chiều nỗi nhớ
Nhắm mắt lại để lặng nghe hơi thở
Hắt giọt buồn rồi nức nở trong đêm
Đoạn đường tình anh đã bước cùng em
Giờ còn lại một mùa thu rụng lá
Những vần thơ ngày nào còn hối hả
Giờ xa dần lạnh nhạt một bờ môi
Hai khoảng trời một nỗi nhớ mồ côi
Cứ lơ lửng rồi như chực tan biến
Giá tình em như mênh mông lòng biển
Anh sẽ ngụp mình để rửa hết đơn côi
Nhưng bởi lẽ không chung nhau khoảng trời
Và hai đứa cũng nhìn về hai hướng
Nên chữ tình cũng ghép vần gắng gượng
Để bây giờ một nẻo nhớ chia hai
Em cứ đi, đi tìm một sớm mai
Còn anh vẫn chờ đêm dài buông xuống
Dẫu có khi tìm nhau trong tưởng tượng
Vẫn mong một ngày, em hạnh phúc…bên ai!
– Xuân Thời – 29.09.2014 –
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |






