MẸ VÀ CÔ – Thơ Xuân Thời


Trống trường tan, mẹ vẫn chưa là mẹ

Vẫn áo dài, nghe lũ trẻ gọi cô

Vẫn dịu dàng nghe giọng nói bi bô

Dẫu mẹ biết, nơi đường xa con đợi

 

Mẹ xin lỗi, nhưng…mẹ không thể vội

Bởi bên này mẹ chưa thể buông tay

Dù chỉ còn một bé vẫn ở đây

Mẹ vẫn không thể đi

.                     ..dù đường xa con đợi

 

Con có biết ngày vui trong nắng mới

Là ngày con gọi tiếng mẹ yêu ơi

Nhưng cũng còn một niềm tin bên đời

Cho lũ trẻ gọi tiếng cô là mẹ.

 

Con hãy nhớ đừng nên buồn mẹ nhé

Dẫu ngày mai vẫn đợi mẹ đến sau

Không có gì thay thế được con đâu

Nhưng cũng có…những bé: đang chờ mẹ.

 

Hãy thật vui, và cảm thông chia sẻ

Mẹ không là mẹ của riêng con

Khi đến lớp, mẹ có những đứa con

Chúng cũng cần một tình yêu thương trẻ.

 

Còn có thể, ngày mai mẹ đến trễ

Con lại chờ khi cổng đóng trường tan

Nhưng mẹ tin ở con trái tim vàng

Học cách sẻ chia từ những điều nhỏ nhất

 

Ai cũng thế, cứ vội vàng tất bật

Có khi nào đi chậm lại rồi không

Cổng trường ấy, có đứa trẻ ngóng trông

Mẹ còn đang: vừa là cô là mẹ!

 

(Mến tặng chị Nguyễn Thanh)

– Xuân Thời 14.08.2014 –


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!