Cái Nghề!


 

Cái nghề – sao nó bạc quá bay ơi!
Chỉ một thoáng thôi, từ “ông” sang “thằng” – dễ lắm!
Cái giới ranh giữa thanh cao và đê tiện quá mỏng
Chênh vênh!

Cuộc sống!
Mỗi ngày đi qua, thêm một nỗi gập ghềnh
Hình như chưa có thằng nào giàu lên nhờ cây bút
Những thằng công tâm, tính tình hiền như bụt
Cũng chỉ “Sống Mòn” như “Giáo Thứ” – hơn ai?

Sáng khoác ba lô đi hóng hớt, tìm bài
Trưa tranh thủ ngồi trà đá: gõ gửi
Tối về báo link, đêm nằm cứ sợ tủi
Nhìn view!

Nay đã hăm ba, tuần sau nộp tiền nhà
Thằng bé lớp 1, cũng đang chờ tiền học
Tối qua trong đêm, vợ trở mình trằn trọc
Sang tháng mừng nhà, đám cưới cũng đôi nơi…

Cái giá trị công danh?
Bố khỉ! – Cũng nửa vời…!
Mảnh giấy con con, tròn tròn vành dấu đỏ
Biết là “rởm” mà vẫn phải dùng nó
Không thì làm sao kiếm được những hợp đồng?

Rồi một sớm, chị ấy nghe… tin chồng
Xóm dưới, làng trên những tiếng cười, tiếng chửi
Chị lặng lẽ ôm con rồi khẽ nói:
“Bố bảo nay về sẽ đóng học cho con!”

– XUÂN THỜI 22.09..2016-


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!