
Có nhớ không? Đầu làng Giềng ngày ấy
Một cây cầu cũ kĩ màu thời gian
Chiếc công nông ông Sử dừng gốc bàng
Tao với mày, bán tuổi thơ ở đó.
Nhà ông Hoạt bếp rèn luôn lửa đỏ
Quán ông Năm, bà Tỵ kẻ bán mua
Một ngàn đồng được năm chiếc kẹo dừa
Nhớ anh Toán “búp bê” kem mát lạnh.
Dòng thời gian cứ thế trôi lẳng lẳng lặng
Lúc ngập ngừng khi vun vút xa xăm
Tuổi chúng mình cứ thế lớn âm thầm
Tuổi thơ ngây mất khi nào không biết.
Kẻ ở quê, người đi xa biền biệt
Đứa thì giàu, còn đứa thì khó khăn
Đứa lên ông, còn đứa chịu phận thằng
Và dòng đời cứ thế không ngừng bước.
Giờ về đâu để một chút tìm được
Ngày đã qua làm mắt ướt bờ mi
Tự nhiên không, thèm một chút vị gì
Của ngày xưa hay của mình ngày ấy?
Đường làng mình giờ đây xe bon chạy
Đầu cầu Giềng cũng sửa lại khang trang
Quán bà Hùng thay vào chỗ gốc bàng
Ông Sử cũng già, công nông không chạy nữa.
Bọn trẻ con không còn như cái thuở
Đánh đáo, chơi chuyền, bịt mắt, rồng tôm
Cũng chẳng còn vui vẻ hay giận hờn
Tranh mượn nhau quyển truyện tranh nhàu nát.
Bọn chúng mình, mỗi phận đời trôi dạt
Đứa lấy vợ, lắm đứa cũng đã chồng
Có nhiều lúc mỏi tay bế tay bồng
Khe khẽ mỉm cười khi gặp người bạn cũ.
Có những lúc trong ta cứ tự nhủ
Ta đi tìm chuộc lại tuổi thơ xưa
Xa chốn phồn hoa với toan tính dư thừa
Để được sống một tâm hồn không bụi
Ơi! Quê hương, Chút ngày xưa …xin đợi
Đợi tôi về xin chuộc lại ngày thơ…!
– Xuân Thời – 24.08.2014 –
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |
