Duy Thẩm, Hải Triều, bức ảnh với T1 và câu chuyện khủng hoảng truyền thông từ kỳ vọng cộng đồng


(NGƯỜI KỂ CHUYỆN KHỦNG HOẢNG TRUYỀN THÔNG) – NB XUÂN THỜI: Một bức ảnh chụp cùng tuyển thủ T1 – không vi phạm pháp luật, không xúc phạm cá nhân hay tổ chức nào – nhưng lại đủ sức tạo ra một làn sóng phẫn nộ lớn trên mạng xã hội. Điều này khiến không ít người bất ngờ trong vụ việc liên quan đến Duy Thẩm và Hải Triều. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ xử lý khủng hoảng truyền thông, NB Xuân Thời (Đào Xuân Thời) cho rằng đây lại là một tình huống khá điển hình: khủng hoảng không khởi nguồn từ cái sai, mà từ sự va chạm với kỳ vọng của cộng đồng.

Khủng hoảng không đến từ hành động, mà từ cảm xúc bị tổn thương

Sự việc khởi nguồn khá đơn giản. Sau một sự kiện giao lưu, Duy Thẩm và Hải Triều đăng tải hình ảnh chụp cùng đội tuyển T1. Ngay sau đó, phản ứng từ cộng đồng fan Liên Minh Huyền Thoại bùng lên mạnh mẽ.

Điều đáng chú ý là làn sóng này không xuất phát từ sự ghét bỏ cá nhân hai KOL này, mà từ cảm giác không công bằng. Trong nhận thức của nhiều người hâm mộ, những cá nhân gắn bó lâu năm với cộng đồng, có óng góp rõ ràng cho hệ sinh thái LMHT, lại không có cơ hội xuất hiện trong một khoảnh khắc mang tính biểu tượng. Trong khi đó, những gương mặt bị xem là “ngoài cộng đồng” thì có.

Ở đây, vấn đề không nằm ở đúng – sai của việc chụp ảnh. Vấn đề nằm ở trải nghiệm cảm xúc của cộng đồng.

Khi biểu tượng bị chạm vào, tiêu chuẩn đánh giá sẽ thay đổi

Với fan LMHT, T1 không đơn thuần là một đội tuyển. Đó là biểu tượng, là niềm tự hào, là thứ gắn với ký ức và cảm xúc tập thể. Và khi đã là biểu tượng, mọi tương tác xung quanh nó đều bị đặt dưới một hệ chuẩn rất khắt khe.

Chỉ cần xuất hiện cảm giác “đặc quyền”, dù đúng hay sai về mặt tổ chức, khủng hoảng đã có đủ điều kiện để hình thành. Đây là điểm mà rất nhiều cá nhân của công chúng thường đánh giá thấp: cộng đồng không phản ứng vì hành động, mà vì ý nghĩa họ gán cho hành động đó.

Giải thích đúng, nhưng chưa chắc đã được chấp nhận

Sau đó, Duy Thẩm và Hải Triều đã lên tiếng giải thích. Theo họ, việc chụp ảnh hoàn toàn do sự sắp xếp của ban tổ chức, không có đặc quyền, không có chuyện đi cửa sau. Nếu xét thuần túy về mặt sự kiện, đây là lời giải thích hợp lý.

Tuy nhiên, truyền thông khủng hoảng không vận hành theo logic “đúng – sai”, mà vận hành theo cách công chúng tiếp nhận thông điệp. Khi nguồn gốc của phản ứng là cảm xúc thất vọng, điều công chúng cần đầu tiên không phải là một bản giải trình, mà là sự thừa nhận cảm xúc đó.

Việc đi thẳng vào giải thích, dù đúng, dễ tạo cảm giác người trong cuộc đang biện hộ. Thậm chí, vô tình phát đi một thông điệp nguy hiểm: “Chúng tôi không sai, nên sự bức xúc của bạn không quan trọng”. Đây là một sai lầm rất phổ biến trong xử lý khủng hoảng truyền thông.

Sai lầm cốt lõi: giải thích trước khi lắng nghe

Trong những tình huống như thế này, sai lầm lớn nhất không nằm ở nội dung thông điệp, mà ở thứ tự của thông điệp. Khi công chúng đang tổn thương về mặt cảm xúc, mọi lập luận logic đều trở nên yếu ớt.

Một phản hồi hiệu quả hơn đáng lẽ phải bắt đầu bằng việc thừa nhận: “Chúng tôi hiểu vì sao cộng đồng cảm thấy không công bằng, và chúng tôi tôn trọng những đóng góp của những người đã gắn bó lâu năm với LMHT”. Và sau đó mới là câu chuyện về quy trình, tiêu chí lựa chọn và vai trò của ban tổ chức. Đó chính là ranh giới giữa việc “nói đúng” và việc “được chấp nhận”.

Khủng hoảng truyền thông không phải lúc nào cũng đến từ sai phạm

Vụ việc này cho thấy một thực tế quan trọng: rất nhiều khủng hoảng truyền thông không bắt nguồn từ hành vi sai trái, mà từ việc đánh giá thấp kỳ vọng và cảm xúc của cộng đồng.

Với những cá nhân của công chúng, những người làm nội dung hay những thương hiệu gắn với cộng đồng đặc thù, đây là bài học không thể xem nhẹ. Chỉ một hành động tưởng như nhỏ và vô hại cũng có thể trở thành tâm điểm chỉ trích nếu nó chạm vào vùng nhạy cảm về giá trị, công bằng và sự ghi nhận trong nhận thức công chúng.

Ai cần lên tiếng, và lên tiếng thế nào?

Câu hỏi cuối cùng của vụ việc không chỉ là ai đúng, ai sai. Vấn đề thực sự là: ai cần lên tiếng đúng cách và đúng thời điểm nhất? KOL, ban tổ chức, hay cả hai? Và thông điệp đó có bắt đầu từ sự thấu hiểu cộng đồng hay không?

Chính những câu hỏi này khiến vụ việc Duy Thẩm – Hải Triều trở thành một case điển hình của khủng hoảng truyền thông xuất phát từ kỳ vọng cộng đồng – nơi mà cảm xúc quan trọng không kém, thậm chí trong nhiều trường hợp còn quan trọng hơn cả sự thật.

Xem video trên Tiktok

Bản quyền bài viết: NB XUÂN THỜI
Người kể chuyện Khủng hoảng truyền thông


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!