
Tôi ngồi kéo lết cuộc đời mình
Để buông trôi giấc mơ vào vô định
Để một lúc có khi nào bừng tỉnh
Tôi lại còn em!
Hà nội bữa này se se lạnh, buồn thêm!
Cái rét nàng Bân đưa tôi vào nỗi nhớ
Tự nén lòng không buông lơi câu thở
Bên ấy Sài Gòn nắng có ở trong tim
Đôi khi!
Tôi thả trôi cảm xúc để đi tìm
Ở đâu đó một niềm riêng khắc khoải
Rồi mảnh đời cứ nghiêng, rồi nghiêng mãi
Rụng xuống trong em!
Hay mỗi khi trời Hà nội về đêm
Tôi bước dạo trên con đường hoang vắng
Để tìm riêng cho mình một khoảng lặng
Mong manh!
Tôi đánh đổi những ước mộng ngày xanh
Vài tập thơ vụng về đến thương hại
Một niềm riêng trong tôi còn yêu mãi
Người đàn bà phương Nam!
– Xuân Thời 09.04.2015 –
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |






