GỌI TRĂNG – Thơ Xuân Thời


Chẳng còn đêm rằm trăng về đâu
Màn đêm cô quạnh những giọt sầu
Ta thèm được uống vầng thương nhớ
Góc trời cô lẻ tủi lòng nhau

Một trời kỉ niệm trong đêm vắng
Dạ khúc tình nhân lạc dòng ngâu
Gửi miền kí ức niềm xưa cuối
Thơ buồn chép lại chỉ đôi câu

Trăng ơi ta gọi có nghe không
Ngả nghiêng giọt đắng rụng trong lòng
Mắt Huyền ru nhẹ ta vào mộng
Bỗng thấy trăng về sáng mênh mông

– Xuân Thời 07.04.2015 –


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!