
Giữa mênh mông một mảng bức tranh tàn
Ông thợ vẽ vụng về khi pha màu sáng tối
Đời giống như bản phác họa quá vội
Nhàu nát đến khôn cùng!
Huyền!
Một đường đời cũng như những vòng cung
Em bước đi qua những chiều nghiêng ngả
Đời mỗi người tự tìm một bản ngã
Em giữ lại cho mình cái đẹp của riêng em!
Đôi mắt em không trong vắt dịu êm
Nhưng sâu thẳm một khoảng đầy hi vọng
Mái tóc em chẳng dài đẹp thơ mộng
Mà rối bù vết xước của thời gian
Bàn tay em cũng không còn mịn màng
Những thăng trầm hằn nhô lên mấy chỗ
Nhưng kệ đời vẫn đôi khi nức nở
Bàn tay em êm ấm đến lạ kì
Tôi vụng nhìn mỗi lúc em đi
Bàn chân ấy không đài trang hoa lệ
Nhưng vững vàng trước đường trần không dễ
Em đi tìm ngày mai!
Tôi sẽ viết về em cho hết quãng đời trai
Dẫu câu chữ nghèo nàn đến tệ
Nhưng với một tình yêu, còn sống tôi sẽ kể
Về người con gái – tôi yêu!
– Xuân Thời 23.03.2015 –
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |






