
Hà Nội trở mình đêm thao thức
Tôi dạt lòng kí ức không tên
Nghiêng nghiêng nỗi nhớ bên thềm
Trái tim khẽ gọi đến tên một người
Em đứng đó tươi cười hoa nắng
Tôi dại khờ vỡ mảnh tim yêu
Môi son, má thắm yêu kiều
Trong em là cả những điều tôi mong
Nẻo xa cách cô phòng chờ đợi
Tôi âm thầm vời vợi yêu thương
Đôi ta hai nẻo con đường
Tin rằng cuối nhịp một phương – tôi chờ!
| Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn! |






