VÔ ĐỀ (04) – Thơ Xuân Thời


Ta một mình với bến vắng đời ta
Nỗi cô đơn không một ai bên cạnh
Giữa mùa hè sao lòng ta thấy lạnh
Giọt lăn dài cho yếu đuối con tim

Ta một mình uống cay đắng từng đêm
Không một ai, không một lời chia sẻ
Và cứ thế con tim ta chết trẻ
Dẫu cuộc đời chưa cạn chén yêu thương

Ta hốt hoảng giữa cuộc sống đời thường
Khi thấy mình lẻ loi cô độc quá
Đời bon chen giữa dòng chảy hối hả
Ta lạc đường nơi ngã rẽ đơn côi

Ta thèm khát một nhựa sống trong đời
Một chút yêu thương của người ta đợi
Giữa bon chen của ngày mai đang vội
Ta bỗng thèm một ánh mắt về ta

Muốn uống say dẫu một chút gọi là
Mà ly rượu không có người tri kỉ
Ta bỗng khóc như trong cơn mộng mị
Nghèn nghẹn trong lòng một tủi phận riêng ta.

– Xuân Thời – 12.06.2014 –


Copyright © - Bài viết này có thể có bản quyền tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn của bài viết hoặc NB Xuân Thời hoặc daoxuanthoi.vn khi bạn sử dụng, đăng tải, dẫn nguồn lại bài viết của tôi. Khi cần bạn có thể liên hệ với chúng tôi hoặc xem các dịch vụ & chương trình đào tạo về khủng hoảng truyền thông - Trân trọng cảm ơn!